“Thần Khí Chúa ngự trên tôi,
vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi,
để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn."
Lời Chúa: Lc 4, 16-30
Khi ấy, Ðức Giêsu đến Nadarét, là nơi Người sinh trưởng. Người vào hội
đường như Người vẫn quen làm trong ngày sabát, và đứng lên đọc Sách Thánh. Họ
trao cho Người cuốn sách ngôn sứ Isaia. Người mở ra, gặp đoạn chép rằng:
“Thần Khí Chúa ngự trên tôi,
vì Chúa đã xức dầu tấn phong tôi,
để tôi loan báo Tin Mừng cho kẻ nghèo hèn.
Người đã sai tôi đi công bố
cho kẻ bị giam cầm biết họ được tha,
cho người mù biết họ được sáng mắt,
trả lại tự do cho người bị áp bức,
công bố một năm hồng ân của Chúa.”
Ðức Giêsu cuộn sách lại, trả cho người giúp việc hội đường, rồi ngồi xuống.
Ai nấy trong hội đường đều chăm chú nhìn Người. Người bắt đầu nói với họ: “Hôm
nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe.”
Mọi người đều tán thành và thán phục những lời hay ý đẹp thốt ra từ miệng
Người. Họ bảo nhau: “Ông này không phải là con ông Giuse đó sao?” Người nói với
họ: “Hẳn là các ông muốn nói với tôi câu tục ngữ: Thầy lang ơi, hãy chữa lấy
mình! Tất cả những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Caphácnaum, ông cũng
hãy làm tại đây, tại quê ông xem nào!” Người nói tiếp: “Tôi bảo thật các ông:
không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình. Thật vậy, tôi nói cho
các ông hay: thiếu gì bà goá ở trong nước Ítraen vào thời ông Êlia, khi trời hạn
hán suốt ba năm sáu tháng, cả nuớc phải đói kém dữ dội, thế mà ông không được
sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xarépta miền
Xiđon. Cũng vậy, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ítraen vào thời ngôn sứ
Êlisa, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Naaman, người xứ Xyria
thôi.”
Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ. Họ đứng dậy, lôi Người
ra khỏi thành - thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để
xô Người xuống vực. Nhưng Người băng qua giữa họ mà đi.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét